ĐÁNH MẤT

ĐÁNH MẤT

 

   Ngày ấy điện thoại bàn ở nhà Loan còn chẳng có nói gì đến điện thoại di động. Thế nên mới có chuyện bi hài.

   Vì thương bạn cô nhận lời đi Tuy Hòa một chuyến ngắn ngày để "tháp tùng" Yến về thăm người yêu mới. Gần nửa ngày đường xe lửa hai đứa mới tới nơi. Đón hai cô gái không phải chỉ có một người.

   Bữa trưa kéo dài đến tận 17 giờ chiều bởi hai kẻ yêu nhau không chỉ thưởng thức các món ngon vật lạ. Họ "ăn" mắt nhau "ăn" tay nhau mãi không chán. Người đàn ông "đính kèm" dù đẹp trai dí dỏm đến thế cũng không làm cho Loan bớt lo lắng vì đã bỏ một cuộc hẹn khá quan trọng ở Ninh Hòa hôm ấy. Loan không dấu sự mệt mỏi được nữa và bốn người về nhà người yêu của Yến. Hai người đàn ông ngồi ở phòng khách làm gì không rõ sau khi giới hạn cho các cô là "Chỉ có 2 tiếng để nghỉ ngơi rồi tiếp tục cuộc vui".

 

   Căn phòng vừa khép cửa thì Loan nói với bạn:
- Bây giờ sao hả Yến? Thương mày lắm tao mới đi. Không biết sáng tới giờ anh Trung và các bạn của anh ấy đã bới tung cả Nha Trang lên chưa?
- Bớt lo đi được không? Thiếu mày họ vẫn vui mà yên tâm đi.

   Nhưng Loan vẫn áy náy trong lòng. Anh đã chuẩn bị cho chuyến du lịch ngắn này để giới thiệu cô với bạn bè cả tuần rồi. Vậy mà cô bất ngờ biến mất. Chắc là anh buồn lắm. Nằm một lúc Loan nhổm dậy lục trong giỏ lấy cuốn sổ nhỏ ghi danh bạ điện thoại ra chỉ chiếc điện thoại trên bàn nói với Yến:
- Hay là mày gọi cho anh Trung dùm tao nói là tao bị ốm?
- Điên! Thế mày không nghĩ là mười mấy tiếng đồng hồ qua anh ấy chưa đến cơ quan thậm chí đến nhà mày rồi à?
- Ừ nhỉ. Sao giờ?
- Sao giăng gì mày gọi cho ảnh đi nói là đang bận việc gì đó không thể trì hoãn giờ mới liên lạc được. Đây là số di động mà? Làm sếp sướng mày nhỉ cái gì cũng theo kịp thời đại.

   Chỉ chờ có thế Loan nhấc máy:
- A lô! - Bên kia đầu dây giọng anh vang lên tức thì - Xin lỗi ai gọi đấy ạ? Em hả em đang ở đâu? Ở Đâu?

   Nghe anh hối hả mà thương:
- Em ở Nha Trang chứ ở đâu. Em...
  Cô nói dối như đang đọc kịch bản và thật mừng khi nghe anh vẫn điềm đạm:
- Vậy hả em? Sao không cho anh biết sớm? Cả ngày nay bọn anh cứ đợi em mãi chẳng ra vịnh nữa. Anh cứ đinh ninh là em sẽ ra Ninh Hòa bằng xe đò như đã hẹn. Khổ thân cho thằng bạn của anh phải hít bụi mấy tiếng đồng hồ. Biết anh không thể bỏ mặc bạn bè nên nó dành phần ra ngã ba Thị trấn đón em. Xe khách nào qua nó cũng vẫy vẫy chỉ chỉ vào tấm bìa ghi tên em to tướng đeo trước ngực vì nó đã biết mặt em đâu. Giờ nó đang nằm ỉu xìu với chai rượu trên tay kia kìa. Thôi em nghỉ đi mai gặp lại nhé em. Bây giờ bọn anh yên tâm nhậu rồi.

   Loan gác máy tay run run vì xấu hổ. Yến ôm lấy cô:
- Thôi mà mày đã vì tao thì vì cho chót đừng buồn mà tối nay mất vui đi nghen.

   Đêm Tuy Hòa yên ả hơn Loan tưởng. Bãi biển vắng tanh. Quán cà-phê êm dịu trong tiếng nhạc nửa ấm cúng nửa cô đơn. Hai người đàn ông đề nghị chuyển tiết mục. Loan đi theo 3 người như cái bóng. Phòng Karaoke ẩn sâu sau nhiều dãy nhà tầng hẻm vào lắt léo. Trong khi Yến và hai người đàn ông cao hứng làm ca sĩ thì Loan tự nguyện làm phục vụ viên gắp đá  bật lon bia. Chỉ đến lúc nhìn đồng hồ thấy gần 1h sáng họ mới chịu rời quán.

   Trong ánh đèn pha ô tô bốn người cùng giật mình vì không hiểu có chuyện gì mà trước cổng nhà người yêu Yến có 2 chú Bẹc-Giê Đức ngồi chổm hổm bên cạnh vài người đàn ông lực lưỡng mặc quân phục cảnh sát. Một chiếc ô tô đậu cách xa đó một chút. Cửa xe vừa mở bốn cánh tay túm lấy Loan một giọng trầm trầm nói với vào trong:

- Xin lỗi nhé Loan phải đi với chúng tôi. Chúc các bạn vui vẻ.

   Hai cảnh sát "áp tải" Loan đi về chiếc ô tô đậu im lìm trong bóng tối. Loan sững người khi thấy anh bước xuống ôm lấy mình. Cô tưởng đang mơ ngủ:
- Anh?
- Ừ! Anh đây! Em vào xe đi rồi về cùng bọn anh luôn.
- Nhưng còn Yến? Loan vội vã phân bua về sự có mặt của cô và Yến ở đây lúc này.
- Để anh qua nói Yến mai về một mình vậy có người yêu bên cạnh cô ấy chẳng sao đâu. Anh còn phải cảm ơn mấy anh bạn cảnh sát Tuy Hòa của anh đã vì tụi mình mà vất vả.

   Một lúc thấy Yến đứng từ xa cười xua xua tay về phía Loan ý chừng muốn nói: "Cứ đi đi ! Tạm biệt!".

   Tiếng cát lạo xạo dưới bánh xe. Đèn trong xe bật sáng. Loan lại giật mình một lần nữa khi nhận ra những người quen và không quen ở trong đó. Tất cả lúc này mới cười váng lên:
- Lần sau không tinh vi thì đừng nói dối nhé cô nàng.
- Sao mọi người tìm ra tôi vậy? Đi từ lúc nào mà đến đây nhanh thế?
- Uống cho hết chai XO phần cô nàng đi đã rồi đây nói cho mà biết - Một cô gái lên tiếng.
 

   Loan đưa chai rượu lên ngửa cổ dốc. Rượu ngon đến lạ có lẽ là do có men xấu hổ pha trong chai hạnh phúc. Anh giữ tay cô lấy lại chai rượu đã vơi một phần ba:
- Thôi đủ rồi. Em không biết là trên điện thoại di động luôn hiển thị số máy gọi đến kể cả mã vùng à? Còn từ đó để tìm ra địa chỉ đặt máy thì chỉ cần hỏi 108.

   Tất cả lại cười ồ trừ Loan. Người đàn ông đang cầm vô-lăng bấy giờ mới thủng thẳng:
- Này người đẹp tôi phải chạy trong mưa tầm tã đấy. Khi qua đèo Cả xuýt nữa thì cả bọn xuống nằm dưới Vũng Rô khi có một tảng đá to lù lù trôi xuống giữa đèo. May nhờ tay lái lụa và men rượu hừng hực mà tôi lướt qua một cách ngoạn mục. 21 giờ đêm giông gió mà ông bạn vàng của người đẹp vẫn lôi tụi tôi lên xe chạy ra đây tìm đón người đẹp đó! Ôi! La la! Tình Yêu!
- Cũng may mà đêm Tuy Hòa rất đẹp trời -  một cô gái thêm vào - và chuyến du lịch ra vịnh của chúng ta hôm nay chuyển thành chuyến dã ngoại trong đêm của thần Cupid.

   Cô hóa thạch trong vòng tay anh ôm siết lặng lẽ giữa tiếng cười nói của bè bạn như gần như xa...

  Cũng từ hôm ấy - vẫn điềm đạm và lặng lẽ - Loan mất anh trong đời mình. Bởi lòng tin của anh bị tổn thương cũng không kém phần dữ dội như tình yêu anh dành cho cô./.

 

 

nguyenthiphung

@chanhrhum

Tất cả đâu có đánh mất vẫn còn kỉ niệm để nhớ đó mà he...

chanhrhum

Kính thưa anh HUNG... !

(Sợ bị bảo là HỖN quá rồi)

ÁM ẢNH vừa vừa thôi không khéo nó VẬN vào người thì khổ anh nhé.

chanhrhum

Xin chào anh Nguysilu!

Thiên Đường mất thì Địa Ngục được phải không anh? Hay ngược lại anh nhỉ?

Hì.

chanhrhum

Thynguyen thương!

Khổ thân em cứ phải khi cười lúc khóc theo bà chị điên rồ này.

Nín đi em mọi chuyện qua lâu rồi mà.

HÙNG...VÀ RHUM

RHUM

ĐÚNG RỒI.
MẤT LÀ PHẢI.
HÙNG...CŨNG THẾ.
(ĐANG BỊ ÁM ẢNH BỞI BA CÂU KẾT ĐỂ DỨT TRUYỆN)

HÙNG...VÀ RHUM

RHUM

ĐÚNG RỒI.
MẤT LÀ PHẢI
HÙNG...CŨNG THẾ.
(ĐANG BỊ ÁM ẢNH BỞI BA CÂU CUỐI ĐOẠN KẾT)

nguysilu

Mất thì phải có người được lo gì
cứ vui vẻ em nhé

thynguyen81

Ôi! Từ đầu đến gần cuối là sự yêu thương và được yêu thương. Đánh đùng một cái lại thế này: "Cũng từ hôm ấy - vẫn điềm đạm và lặng lẽ - Loan mất anh trong đời mình..."
----
Chảy nước mắt.

chanhrhum

Hè hè!

Anh Thuyên "vác" cả rely bên "nhà" qua đây đấy ạ? Ngưỡng mộ chứ anh! Chiến sĩ đặc công là những người rất giỏi và luôn phải hy sinh thầm lặng. Họ có tinh thần thép.

TRAN VAN THUYÊN

chẳng có gì ngưỡng mộ cả
NƯỚC CÓ GIẶC TA PHẢI ĐI ĐÁNH GIẶC
ĐỂ GỮI GÌN ĐỘC LẬP TỰ DO